NGƯỜI THẦY – NGƯỜI LÁI ĐÒ VĨ ĐẠI VỚI THỜI GIAN

Tháng 11 về trong hương hoa sữa ngọt ngào nơi cuối phố. Từng cơn gió heo may tinh nghịch luồn qua kẽ lá, làm cho chiếc lá kia rơi xuống, nhẹ nhàng. Những cơn gió ấy, cũng đem theo những cảm xúc lạ, những bồi hồi xuyến xao khi mùa đông sắp sang. Cái se lạnh khiến cho ta muốn yêu thương nhiều hơn. Và dù trong dòng đời tấp nập nhiều những lo toan bộn bề, tính toán chuyện áo cơm ta cũng như chợt ngừng lại, lắng đọng trong tâm hồn một chút bối rối, một chút thơ ngây để suy nghĩ về hiện tại, về tương lai nhưng cũng là chiêm nghiệm về quá khứ, để ngược dòng chảy với thời gian, để trở về với nguồn cội, nhớ về những con người đã sống, đã cống hiến hết mình với những hy sinh thầm lặng và cao quý, những người đang gieo những mầm xanh cho cuộc đời: “Người thầy  – Người lái đò vĩ đại với thời gian”

                                          “Công cha nghĩa mẹ, ơn thầy

                                       Nghĩ sao cho bõ những ngày lớn lao”

Cha mẹ và thầy cô là những người đã có công ơn sinh thành, nuôi dưỡng và dạy dỗ chúng ta nên người. Không ai lớn lên mà không biết đến lời ru ngọt ngào của mẹ, vòng tay yêu thương của cha. Cha mẹ là những người thầy đầu tiên dạy cho ta biết nói, dạy cho ta biết đi, dạy cho ta những điều nhỏ nhặt nhất. Cha mẹ đã vất vả, nhọc nhằn, hy sinh cả cuộc đời mình, nuôi ta lớn khôn, những mong con sẽ trở thành người tốt. Góp sức mình làm cho cuộc đời này tốt đẹp hơn.

Và thầy cô cũng như mẹ như cha, tiếp tục dìu dặt chúng ta trên bước đường đời.

“Một vì sao lấp lánh về trong đêm tối vắng
Thầy đã thắp sáng cho tôi bao ước mơ
Dìu đôi chân bỡ ngỡ hòa trong tim nắng ấm
Thầy chắp cánh để tôi bay vào đời.”

        Người thầy mang trong mình một trọng trách lớn lao, với lòng yêu nghề tha thiết, tâm huyết của một nhà giáo, người thầy đã dạy dỗ chúng ta từ kiến thức trên sách vở đến cách làm người. Người thầy luôn dành cho chúng ta những tình cảm đặc biệt, thứ tình cảm chan chứa tình yêu thương. Cho dù mỗi người có cảm nhận riêng nhưng tình cảm ấy vẫn sáng ngời và sẵn sàng chờ đón, dành tặng cho chúng ta.

Người thầy như một bức tranh đầy màu sắc, chứa đựng biết bao tình cảm yêu thương, biết bao sự gian nan vất vả. Bức tranh ấy mỗi ngày lại được tô lên “màu” quan tâm lo lắng mà người thầy dành cho chúng ta; “màu” nhọc nhằn, gian lao ấy hiện rõ lên ở nững nếp nhăn hằn sâu trên trán; những đêm thức trắng soạn bài bên từng trang  giáo án. Và bức tranh ấy ngày được tô thắm khi điểm thêm những hạt bụi phấn không ngừng rơi trên tóc thầy, những giọt mồ hôi ướt nhòe trang giấy.

Cuộc đời thầy đưa biết bao người qua dòng sông tri thức. Dòng sông thời gian cứ lẳng lặng trôi và theo dòng đời, tóc thầy mỗi lần đò thêm bạc. Khách qua đò biết bao thế hệ nhưng có khi nào những người khách ấy bất chợt nhớ đến người lái đò thầm lặng năm nào?

                                     “ Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa

                                       Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược

                                       Khách sang sông tiếp hành trình phía trước

                                       Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò

                                       Câu chuyện ngày xưa nhưng đến tận bây giờ

                                       Con không hiểu thầy ơi, người đưa đò vĩ đại

                                       Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy

                                       Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương”

Hôm qua, hôm nay và mãi mãi về sau, chữ tài, chữ tâm của người thầy  sẽ mãi là nguồn ánh sáng vĩnh cửu soi sáng nhận thức và thắp sáng tâm hồn của mỗi con người.

Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 tôi xin gửi lời chúc, lời tri ân sâu sắc đến các thầy cô giáo. Xin chúc cho các thầy, các cô luôn vững tay chèo với con đò vĩ đại của mình.